Vết thời gian
Tháng tư lại về nếm nghe mằn mặn
Chầm chậm lăn dài trên những nỗi đau
Anh ngồi đây hong nỗi nhớ trở về
Anh đến nhà em chiều cuối tháng tư
Phố vắng hoang vu như ngày đi tản
Ngõ nhà em hoa trắng ngập đầy sân
Vệt nắng leo vào tường rêu nhà cổ
Bên khung cửa gỗ anh đứng một mình
Tháng tư Sài gòn những cơn mưa vội
Cho duyên dáng ngày xưa ngắm mưa rơi
Rồi ngày mai nắng vàng lên đầu ngỏ
Biết đâu xuống phố chiều lại gặp mưa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét